Thứ Năm, 30 tháng 12, 2010

Những chuyện đình đám của giáo dục 2010

Theo Việt Nam Net
Cập nhật lúc 31/12/2010 06:55:00 AM (GMT+7)
- Câu chuyện cái danh trong xã hội, sự biến đổi những mối quan hệ trong nhà trường và tác động không thể chối bỏ của mạng internet với các hành vi... là những vấn đề giáo dục vẫn làm nóng dư luận năm 2010.

Phần 1: Những sự kiện hút nhiều giấy mực

GS Ngô Bảo Châu đoạt giải thưởng Fields
Năm nay đánh dấu làn sóng hâm mộ nhà Toán học, thay vì một ngôi sao điện ảnh hay ca nhạc, đến mức dù không muốn, GS. Ngô Bảo Châu (ĐH Chicago) đã trở thành "nhân vật của năm 2010" ở Việt Nam (mà kết quả danh từ "Ngô Bảo Châu" được tìm kiếm nhiều nhất trên Yahoo Việt Nam là một chỉ báo).

Thật lạ, cho dù hầu như không có ai ở Việt Nam, kể cả các nhà toán học, có thể hiểu về công trình Bổ đề cơ bản - tác phẩm toán học được trao Giải thưởng Fields (ngày 19/8/2010 tại Ấn Độ) nhưng đâu đâu, cũng thấy nhắc tới tác giả.

Kết quả công trình toán học của GS Ngô Bảo Châu là kết tinh từ những nỗ lực cá nhân, nền tảng của một gia đình trí thức, hạnh phúc, tâm huyết của một thế hệ những người thầy không màng vật chất đã dạy cho GS suốt thời phổ thông, nhất là nền giáo dục của Pháp và Mỹ. Cho dù mang quốc tịch Việt Nam, Pháp nhưng bên trong GS.Ngô Bảo Châu là nơi hội tụ của những giá trị quốc tế.

Phải thật lắng nghe, mới thấy từ trong cơn bão thông tin đó lời nhắn nhủ: Người Việt muốn thành công trên thế giới thì phải biết yêu khoa học thật sự, không làm khoa học vì danh hay lợi. Náo nức với cái danh của GS.Ngô Bảo Châu là chủ yếu mà quên một điều, trong mỗi người Việt, khi đã thực sự cầu thị và khát khao hiểu biết, bỏ qua cái danh thì đều có thể đạt tới thành công.

Trong bài phát biểu tại lễ chào mừng GS đoạt giải, nhà toán học Ngô Bảo Châu đã viết rất giản dị mà thấm thía: "Trong hầu hết các gia đình Việt Nam, việc học hành rất được coi trọng, nhưng tình yêu tri thức, yêu khoa học, thì, theo ý kiến chủ quan của tôi, vẫn là chuyện hiếm."

Phát tán clip cô chửi trò

Một đoạn băng ghi âm dài 18 phút đã bị học sinh tung lên mạng, lột tả chân thực lời lẽ chửi học trò của cô giáo dạy tiếng Anh của Trường THPT Chuyên Trần Phú, Hải Phòng. Cô đã mạt sát, "mày, tao" và dọa tát học sinh khiến cho người nghe không tưởng tượng được, đây là lời lẽ của một người trong ngành giáo dục.

Sau vụ việc này, Sở GD-ĐT Hải Phòng, nhiều trường học khác đã cấm học sinh quay phim, chụp ảnh, ghi âm tại trường. Còn ngành giáo dục ra dự thảo không cho phép đưa những thông tin nhạy cảm lên mạng. Điều này đã gây nên hai luồng tranh luận trái chiều.

Chưa kịp nguôi, một nhóm học sinh khác đã tung tiếp video quay cảnh cô giáo của Trường THPT Hàng Hải, Hải Phòng, vừa chấm bài tại lớp, vừa trợn trừng mắt mắng chửi học sinh - độ dài và tính chất "chợ búa" chưa thể sánh với trường hợp được dẫn ở trên.

Chuyện khủng khiếp khó tưởng tượng như cô giáo chửi học trò đủ đau lòng để cả thầy cô lẫn học trò đều phải xem lại những nguyên tắc ứng xử học đường, trong đó có nguyên tắc ứng xử với cái Đúng và cái Sai.

Các sự việc (vô tình đều xảy ra ở Hải Phòng) là một chỉ báo đủ rõ ràng để các thầy cô giáo và nhà trường phải dũng cảm thừa nhận một thực tế mới trong giáo dục Việt Nam: khi nhà trường cổ xuý cho phương châm giáo dục “lấy học sinh làm trung tâm” thì cũng phải mặc nhiên chấp nhận một hệ quả – học sinh CÓ QUYỀN ĐÚNG.

Đúng hay Sai là chuyện logic, nhưng cuộc sống không chỉ cần có mỗi chuyện logic. Cuộc sống còn có nhiều điều khác vượt lên trên logic, như tình yêu, sự hy sinh, lòng nhân ái, đức bao dung, đạo nghĩa thầy trò.
Bảo mẫu hành hạ trẻ mầm non

Năm 2010 không chỉ chứng kiến hiện tượng "bạo hành bằng lời" được phô bày qua các clip mắng chửi học sinh, hiện tượng bảo mẫu hành hạ thân thể trẻ mầm non vẫn tái diễn với 2 sự kiện đưa ra công chúng: Bé Lê Quang Vinh, 4 tuổi, ở TP.HCM bị thương tích nặng nền khi cô giáo Trần Thị Xuân Nữ (nhóm trẻ tư thục Hoa Lan, quận Tân Phú) nhốt trong thang máy chở thức ăn. Cô giáo giải thích đó chỉ là hành động dọa vì bé không chịu ăn, nhưng hậu quả gây ra là bé bị chấn thương quá nặng, máu ướt đẫm từ đầu đến chân; đầu, mặt và toàn thân bầm dập, sưng húp; mắt trái bị lồi ra.

Câu chuyện khiến các bậc cha mẹ giật mình vì những "bạo lực" nhỏ hơn đối với con mình vẫn thường diễn ra, nhưng biết kêu ai khi gửi con cả ngày ở trường, tất cả chỉ trông chờ vào lương tâm của giáo viên mầm non. Từ đây, một vấn đề cũng mở ra: Áp lực trong công việc khi các lớp học hầu hết là quá tải, thu nhập rất thấp so với mức thu nhập trong ngành,v.v...Chưa hết bàng hoàng chuyện cô Nữ, bảo mẫu Trần Thị Phụng (52 tuổi, xã Thuận Giao, huyện Thuận An, tỉnh Đồng Nai) lại gây phẫn nộ khi vừa tắm vừa hành hạ cháu bé mới chỉ có 3 tuổi với những hành vi như: đạp, túm tóc, dội ngược nước vào mặt bé. Câu chuyện bảo mẫu hành hạ trẻ đã dấy lên mối lo ngại về những cơ sở trông giữ trẻ cho người nghèo, không có giấy phép. Câu hỏi cho những nhà quản lý địa phương đã ở đâu khi hàng ngày, những nhóm nhà trẻ tự phát thế này vẫn tồn tại?

Nữ sinh trở thành "đầu gấu"

Hành vi bạo lực không phải "sở hữu" riêng của những người giữ trẻ đặc biệt trên, mà lan tràn tới các nữ sinh. Nếu tìm kiếm cụm từ "nữ sinh đánh nhau" bằng tiếng Việt, Google sẽ cho ra 5 triệu kết quả, hơn cả việc tìm kiếm cụm từ "Ngô Bảo Châu".

Hiện tượng này nổi mạnh khi đầu tháng 3 năm nay, clip có độ dài gần một phút ghi lại cảnh nhóm học sinh Trường THPT Trần Nhân Tông (Hà Nội) mặc đồng phục, đeo cặp xách thản nhiên ngồi xem bạn túm tóc, đấm đá, chửi mắng một nữ sinh khác được tung lên mạng và báo chí khai thác triệt để.

Người lớn càng ngỡ ngàng, trẻ con càng muốn "chứng tỏ bản thân". Không chịu kém cạnh, rải rác cho đến tận cuối năm, những clip nữ sinh đánh nhau tương tự được phát lộ ở Nghệ An, Quảng Ninh, rồi Hà Giang. Thậm chí, "hung thủ" không chỉ là học sinh cấp 3 hay đã tốt nghiệp phổ thông tham gia hội nhóm, mà còn "trẻ hóa" ở độ tuổi cấp 2, với sự kiện nữ sinh lớp 8 đánh nhau ở cầu thang của khu thương mại hiện đại bậc nhất Thủ đô - tòa nhà Vincom.

Cùng với hiện tượng "khoe thân thể", hiện tượng đánh nhau rồi đua nhau đưa clip là một chỉ dấu cho thấy xu hướng nổi loạn của một bộ phận vị thành niên thiếu một mục đích sống dài hạn, điên cuồng với việc thể hiện bản thân chớp nhoáng.

Những phản hồi xôn xao của cộng đồng, những con mắt chú ý khiến họ cảm thấy bản thân có ý nghĩa hơn và bớt cô đơn hơn. Việc thiếu niềm tin vào những giá trị sâu sắc hơn của giới trẻ cũng phản ánh những thực tại đáng lo ngại về văn hóa "lối sống nổi" (lối sống bề mặt) hay những nhầm tưởng về giá trị của thân xác và bạo lực.


Thầy giáo "yêu râu xanh"

Khá phức tạp và gắn với những nhân vật liên đới "cộm cán", vụ án mua dâm người chưa thành niên lại nổi bật lên các nhân vật trong trường học: Hiệu trưởng và nữ sinh. Cơ quan điều tra Công an tỉnh Hà Giang vừa hoàn tất kết luận điều tra vụ án đối tượng Sầm Đức Xương, nguyên Hiệu trưởng Trường THPT Việt Vinh (Bắc Quang, Hà Giang) trong vụ án mua dâm người chưa thành niên. Tài liệu của cơ quan này cho thấy, những đối tượng trong tầm ngắm của ông thầy này là các học trò trong trường mình.

Những ngày cuối năm, Trường THPT Bến Tre, thị xã Phúc Yên, Vĩnh Phúc trở nên nổi tiếng - cái sự nổi tiếng chẳng học trò nào đủ dũng cảm để tự hào, nhất là khi được khai thác thông tin quá nhiều.

Một câu chuyện chưa có hồi kết liên quan tới mối quan hệ tình ái: Gia đình một học sinh tố cáo thầy hiệu phó "có quan hệ tình dục” với con cháu họ - cô học sinh lớp 9. Sự vụ mỗi lúc lại có thêm những tình tiết mới mà chẳng ai chịu thua kém ai.

Những câu chuyện "lộ ra ánh sáng" này cho thấy sự biến đổi mạnh mẽ trong các mối quan hệ ở môi trường học đường, đòi hỏi người đầu tiên cần phải đổi thay chính mình. Biến đổi một học sinh từ trạng thái tiêu cực sang tích cực chính là nhiệm vụ của thầy cô, rất cần cái tâm của người làm thầy, vượt lên trên trách nhiệm giảng dạy thông thường.

Một vấn đề nữa, cần sự phối hợp giữa gia đình là nên thay cấm đoán bằng việc chuẩn bị cho các em kiến thức cơ bản và các kỹ năng trước những tình huống nhạy cảm như quấy rối tình dục và rất nhiều kỹ năng thiết thực khác.

Đà Nẵng "tẩy chay" bằng tại chức

Một quyết định "gây sốc" của Đà Nẵng, thành phố luôn có nhiều chính sách trọng người tài khiến cho người phản đối thì ít, người đồng tình lại nhiều. Đông đảo dư luận cho rằng về lý, Sở Nội vụ đã sai khi trình kế hoạch biên chế lên HĐND thành phố hồi đầu tháng 12: “Từ năm 2011, Đà Nẵng sẽ không tuyển dụng sinh viên tốt nghiệp hệ tại chức vào làm việc trong cơ quan nhà nước”.

Tuy nhiên, bạn đọc lại ngầm ủng hộ quyết định này với thực tế, nhìn chung, chất lượng hệ đào tạo tại chức nhận tiếng xấu nhiều hơn. Có một điều toát lên từ hiện tượng này, đó là hai cái lợi gặp nhau nên hệ đào tao này bị "biến tướng": Trường ĐH cần tiền để bù đắp cho thâm hụt chi phí từ hệ chính quy, người học thì cần có một tấm bằng nhiều hơn là cần kiến thức thực sự.


Hiện nay, chưa thể kiểm định chất lượng hệ đào tạo, nhưng người đứng đầu ngành, Bộ trưởng Phạm Vũ Luận cho biết, sự kiện Đà Nẵng "nói không” với bằng tại chức làm tăng thêm quyết tâm cho việc giảm chỉ tiêu hệ đào tạo này.

Không nên "vơ đũa cả nắm", tuy nhiên, nếu như hệ tại chức chỉ là nơi "hữu danh" vô thực thì thật lãng phí tiền của cho xã hội, lãng phí thời gian đi học của người học. Lại một câu chuyện rõ ràng về cái danh, nhưng ở đây, là "danh hão" đã chi phối và làm biến tướng giáo dục đại học Việt Nam như thế nào.

Phần 2: Cuộc khảo sát lịch sử và những dự án nghìn tỉ

Chủ Nhật, 26 tháng 12, 2010

Bi hài chuyện thuê “phụ huynh” đi họp


TPHCM:
Bi hài chuyện thuê “phụ huynh” đi họp
 

Để đối phó với những buổi họp phụ huynh, nhiều học sinh đã tìm mọi cách để “qua mặt” cả nhà trường và gia đình. Chiêu thuê “phụ huynh dỏm” đi họp khiến nảy sinh những chuyện cười ra nước mắt.

Ngay cả khi nhiều trường đã kiểm soát chặt chẽ việc họp phụ huynh với quy định như: phụ huynh phải xuất trình chứng minh nhân dân (CMND), nêu rõ nhân khẩu trong gia đình, tên lớp và những đặc điểm của con mình… Tuy nhiên, những quy định này chỉ là “chuyện nhỏ” bởi học sinh (HS) cũng có hàng trăm lý do và phương cách ứng phó.

Bố dỏm

V.Quý (THPT Phan Đăng Lưu, Q.Bình Thạnh, TPHCM) là “đệ tử” của game online, vì vậy, việc “bùng” tiết đi chơi là chuyện thường ngày. Dù nội quy trường Quý rất khó, chỉ cần HS phạm lỗi nhỏ nhà trường sẽ mời phụ huynh đến trao đổi, huống hồ là việc Quý thường xuyên cúp tiết. Khi gặp, phụ huynh phải xuất trình CMND để đối chiếu với lý lịch HS… Chính những quy định khó khăn ấy mới thấy được khả năng “tài ba” của Quý trong việc tuyển chọn “bố” để giúp mình đi họp.

Đầu tiên, Quý tìm cách dấu CMND của bố, tìm một bác xe ôm có gương mặt hao hao bố mình và chi trả tiền để “ông bố dỏm” này học thuộc những cái tên trong... hộ khẩu gia đình, tên lớp và những đặc điểm của ông con trai bắt đắc dĩ. Thế là thành thói quen, Quý cứ ung dung vi phạm nội quy và nhờ bác xe ôm thân thuộc ấy vào vai bố mình mà giám thị vẫn không mảy may nghi ngờ. Chỉ cần có lịch họp phụ huynh là Quý nhấc máy alô cho “bố” giờ đó, đến lớp đó làm công việc đơn giản là nghe phàn nàn về chuyện cúp học của mình.

Và mẹ dỏm

Với D.Tuyền (THPT L.H, quận 12, TPHCM) thì chiêu né họp phụ huynh càng tinh vi hơn. Bố Tuyền vốn là sếp của một công ty liên doanh, thường xuyên có những chuyến công tác dài ngày. Thế nên, những lần họp phụ huynh khi cô giáo chủ nhiệm muốn mời đích thân bố Tuyền đến họp, Tuyền đều viện lý do bố đi công tác và “mẹ” đi thay. Để minh chứng cho lời nói của mình, Tuyền cho cô giáo cả số đi động của bố mình nhưng chỉ là số “ma”, cô giáo liên lạc nhiều lần đều nằm ngoài vòng phủ sóng. Và cô giáo cũng chẳng còn nghi ngờ gì về người “mẹ” khi bà này kể rành mạch về gia đình, con cái. Không những thế, bà “mẹ” này còn là phụ huynh sôi nổi nhất khi có nhiều ý kiến đóng góp cũng như kiên quyết sẽ về “rèn” con gái mình vào đúng khuôn phép.

Tuy nhiên, không phải lúc nào những phi vụ "mướn phụ huynh" cũng được trót lọt. Với H.Linh (THPT H.Đ, quận Tân Phú, TPHCM) thì buổi họp phụ huynh cuối năm học trước là một buổi nhớ đời. Vì cha mẹ không quan tâm lắm đến việc họp phụ huynh nên khi anh chàng thông báo: "Trường con năm nay chỉ phát sổ liên lạc chứ không họp phụ huynh giữa kỳ" thì ba mẹ cũng tin ngay. Sau đó Linh bỏ ra 50.000 đồng chi cho ông xe ôm gần nhà đi họp thay ba mẹ. Khổ nỗi, trong lúc cô giáo chủ nhiệm đang trao đổi với vị phụ huynh ngồi gần "bố dỏm" của Linh thì một phụ huynh gần đấy bỗng buột miệng: "Bác hôm nay không đi xe ôm à?”. Và mọi việc vỡ lở ngay vì bố của Linh vốn là kế toán trưởng của một công ty xuất nhập khẩu.

Lỗi từ phụ huynh

Và “đi đêm” lắm cũng có ngày gặp “nạn”, số là thấy bố của V.Quý đi họp mà chẳng có ý kiến gì, sau nhiều lần họp mà Quý vẫn “chứng nào tật nấy” nên cô giáo chủ nhiệm đành phải tìm đến nhà để gặp mẹ Quý bàn về việc phối hợp giáo dục. Lần theo địa chỉ đến nhà thì gặp một… ông bố khác, tưởng vô lộn nhà nhưng khi hỏi, cô giáo mới tá hoả khi ông này mới là bố thật của Quý. Cũng vậy, cuối năm thấy hàng xóm cứ lũ lượt dắt nhau đi họp phụ huynh còn mình cứ ngồi chơi xơi nước ở nhà, mẹ của Tuyền thắc mắc liền gọi điện đến trường hỏi cho ra lẽ thì mới biết rằng, hoá ra, Tuyền còn có một… “người mẹ” khác rất siêng năng họp phụ huynh và có rất nhiều ý kiến chu đáo để rèn luyện cho con gái mình.

“Từ những phút nông nổi, muốn đối phó với cha mẹ, thầy cô trước mắt mà các em HS không biết rằng khi mọi chuyện đổ bể, hậu quả còn lớn gấp trăm lần vì các em đã làm mất sự tin tưởng của thầy cô, ba mẹ”, cô Vân, giáo viên chủ nhiệm một trường THPT trên đường Nguyễn Văn Đậu, nhận xét. Cũng theo cô Vân, nguyên nhân mà các em HS có thể mướn phụ huynh trót lọt là do nhiều bậc phụ huynh quá mải mê công việc và ít quan tâm, theo sát việc học của con cái. Nhiều phụ huynh đi họp cũng chỉ là lấy lệ, thậm chí còn “ngại” đi họp nên vô tình "tiếp tay" cho các em trong việc thuê người họp để đối phó.
Theo Quốc Hải
Đất Việt

Thứ Năm, 23 tháng 12, 2010

Sinh viên ngán học vì… máy chiếu

Sinh viên ngán học vì… máy chiếu
Vài năm gần đây, các trường đại học đều trang bị hệ thống máy chiếu hiện đại, giúp giảng viên và sinh viên đỡ vất vả trong giảng dạy và học tập. Thế nhưng, ở không ít trường, sinh viên chán học nhiều hơn, cũng chính vì... máy chiếu.
Mất nửa tiết học

Ở một số trường, do cơ sở vật chất thuê mướn nên nhà trường không gắn máy chiếu cố định lên tường. Mỗi buổi học, sinh viên xuống phòng Quản trị thiết bị mang máy chiếu lên phòng học. Bạn Phương Loan (năm thứ 3, ngành Tiếng Anh, Trường ĐH Quốc tế Hồng Bàng) cho biết: “Mình học tại cơ sở 28 - 30, Ngô Quyền, phường 6, quận 5, TP.HCM. Mỗi buổi học, lớp mình thay phiên nhau đi lấy máy chiếu, micro. Nhiều hôm, mình phải ôm máy chiếu, micro gửi ở Văn phòng Khoa. Mỗi lần nhận máy chiếu, mình phải đặt giấy chứng minh nhân dân hoặc thẻ sinh viên, rất bất tiện. Khi nhận máy chiếu lên, thầy cô phải tạm dừng giảng bài để tụi mình lắp máy”. Lớp Loan hầu hết là con gái, lại không rành công nghệ nên không ít lần, phải loay hoay gần 10 phút máy mới ráp xong.

Nhiều bạn sinh viên ở cơ sở 2, Trường ĐH Sư phạm TPHCM ngán ngẩm với việc học cùng máy chiếu. N. T. (năm thứ 2, khoa Ngữ văn) cho biết: “Dây cắm máy chiếu ở phòng học bị lỏng. Tụi mình phải phân công một bạn đứng thuyết trình, một bạn đứng giữ phích cắm. Có khi thẻ USB của ai bị virus, vừa cắm vào máy tính đã bị đơ, chuột cũng không di chuyển được. Vì thế, lại phải tắt máy khởi động lại mất gần nửa tiết học”. Không ít lần, sinh viên trường ĐH Văn Hiến mang máy tính lên chỉ để… nhìn. Máy chiếu có hạn mà số lớp lại đông nên lớp nào lấy chậm thì gặp phải máy chiếu không hoạt động được, đành mang lên lớp để cho có rồi cả thầy và trò học “chay”.

Từ đọc - chép sang… nhìn - chép

Nhiều sinh viên cho rằng, các thầy cô sử dụng máy chiếu để giảng dạy đã giúp sinh viên tiếp thu bài tốt hơn. Nhưng không ít giảng viên quá lạm dụng máy chiếu, đọc nguyên giáo án đã soạn sẵn ở nhà cho sinh viên chép. Bạn D. K. (khoa Ngữ văn, trường ĐH Quốc tế Hồng Bàng) kể: “Có một số thầy cô mang laptop đến lớp gắn vào máy chiếu rồi ngồi trên bàn cầm micro đọc cho sinh viên chép. Cô đọc tới đâu, tụi mình chép bài đến đó. Có bạn không nghe cô đọc mà cứ nhìn trên màn hình máy chiếu, chữ chạy đến đâu các bạn chép đến đó”.

Không chỉ vậy, nhiều thầy cô còn lạm dụng hiệu ứng Word, Power Point trong soạn giáo án. Mỗi lần chuyển sang trang mới, chữ từ trên bay xuống, dưới bay lên, phải qua trái… khiến sinh viên hoa cả mắt. Kiều Na (năm thứ 3, khoa Địa lý, trường ĐH KHXH&NV, ĐHQG TPHCM) cho biết: “Có bạn chỉ lo tập trung nhìn trên màn hình máy chiếu mà không tập trung nghe giảng nên về nhà xem lại bài chẳng hiểu gì hết!”.


Tốt, nhưng không nên lạm dụng

Vấn đề trên được ThS Nguyễn Thạc San, Phó Hiệu trưởng Trường CĐ Công thương TPHCM, nhìn nhận: “Việc sử dụng máy chiếu trong giảng đường là cần thiết nhưng không nên quá lạm dụng. Năm trước, có lãnh đạo một trường đại học yêu cầu tất cả giảng viên phải soạn giáo án điện tử. Nhiều giảng viên có thâm niên xin miễn dùng giáo án điện tử vì kinh nghiệm giảng dạy nhiều, không thích cầm giáo án đọc nhưng Hiệu trưởng nhất định không chịu. Kết quả là năm sau, chất lượng giáo dục của trường đó đi xuống thê thảm”.

Là người có gần 30 năm gắn bó với ngành giáo dục, Giảng viên chính, ThS Hồ Thị Thanh Vân, Trưởng bộ môn Địa lý kinh tế, Trường ĐH Vinh, cho rằng: “Chương trình khung của giáo dục đại học từ 30 năm trước đến nay vẫn giống nhau. Nhà trường lại yêu cầu giảng viên giảng dạy bằng giáo án điện tử. Như thế, chỉ cần một giảng viên trong khoa soạn rồi copy cho nhau là xong. Vì vậy, muốn nâng cao chất lượng giáo dục không chỉ thay đổi phương pháp từ đọc - chép sang nhìn - chép mà phải cần một “cuộc cách mạng” về nội dung môn học”.

Thầy Trần Quốc Khánh, giảng viên khoa Cảnh sát giao thông, Ttrường ĐH Cảnh sát nhân dân, nhận xét: “Tôi là giảng viên trẻ nhưng cũng không ủng hộ việc giảng viên quá phụ thuộc vào cái máy chiếu. Giáo án điện tử chỉ thật sự phát huy tác dụng với một số bộ môn đòi hỏi hình vẽ nhiều. Ví dụ, vẽ một cái pittông mất nửa tiết học. Giảng viên có thể ngồi vẽ ở nhà rồi chiếu lên minh họa cho sinh viên hiểu. Còn các môn học khác, đòi hỏi lập luận và tư duy mà giảng viên cứ nhìn vào máy vi tính đọc cho sinh viên chép thì rất khó chấp nhận. Chúng tôi vẫn hay nói đùa, giảng viên giảng bài như đi hát karaoke. Chữ chạy đến đâu thì “hát” đến đó.
Nhiều hôm trường bị mất điện, thầy phải cho lớp nghỉ vì không… thuộc giáo án”.

Đứng ở góc độ quản lý, PGS. TS Nguyễn Thiện Tống, Phó Hiệu trưởng Trường ĐH Cửu Long, chia sẻ: “Một hôm, tôi bỏ chút ít thời gian để dạo qua các lớp, xem tình hình dạy và học như thế nào. Đứng ngoài nhìn vào, ai cũng nghĩ trường hiện đại vì thầy cô dùng laptop, máy chiếu giảng dạy. Nhưng có vào bên trong, quan sát kỹ và lắng nghe mới biết thực chất ra sao. Tôi nghĩ, để nâng cao chất lượng đào tạo, chúng ta không nên chỉ nhìn vào máy móc thiết bị, mà nên tăng điểm đánh giá quá trình học tập lên 50% điểm của môn học, triển khai việc để cho sinh viên trợ giảng. Sinh viên năm thứ 3 có thể phụ giảng viên giảng cho sinh viên năm thứ nhất, các bạn năm thứ 4 trợ giảng cho các lớp năm thứ 2”.


Theo SVVN

Thầy không ra thầy, trò không ra trò, ai trách ai?


Diễn đàn:

Thầy không ra thầy, trò không ra trò, ai trách ai?

TTO - Hơn 100 email bạn đọc tiếp tục “đổ” về Tuổi Trẻ Online xoay quanh câu chuyện học sinh tung lên mạng đoạn ghi âm cô giáo dùng lời lẽ không phù hợp mắng nhiếc học trò.

Bên cạnh những ý kiến lên án việc học sinh ghi âm cô giáo là việc làm không thể chấp nhận được, không chấp nhận việc ghi âm trong môi trường giáo dục, TTO còn nhận được nhiều ý kiến trái chiều khác. Những ý kiến nhiều chiều gặp nhau ở một điểm chung: đây là một câu chuyện đáng buồn của tình thầy trò, và đằng sau nó là một sự báo động về đạo đức học đường.

TTO tiếp tục trích đăng các ý kiến:

Nếu thầy trò đối xử bằng sự yêu thương

Chuyện vô lễ với thầy cô chỉ là hiện tượng quá cá biệt của 1 vài học sinh. Và nếu thầy cô dùng tình thương yêu thật sự của 1 người cha, người mẹ để trò chuyện tình cảm với những em cá biệt này thì chắc chắn sẽ cảm hóa được các em.

Tôi hiện cũng đang là 1 giáo viên, có con gái đang học lớp 11- độ tuổi mà một số người lớn chúng ta xem là "khó trị, hư hỏng, mất dạy..." . Tôi xin kể các bạn nghe về con gái tôi và lớp bạn của chúng: Trước đây khi nghe con kể về những lời trêu chọc qua lại trong đám bạn , tôi hay bảo: "tụi con toàn nhảm nhí, con toàn kể chuyện chơi không mà chẳng nghe con nói về bài học...." thế là con phản ứng ngay: "con chẳng bao giờ kể mẹ nghe nữa" và nó im từ đó.

Tôi rút ra được 1 bài học, nếu con cảm thấy cha mẹ không thể là nơi tâm sự được thì sự xa cách giữa cha mẹ và con cái là tất yếu. Chuyện vui đùa của con trẻ là nhu cầu mà người lớn lại dập tắt nhu cầu đó. Thế là tôi tập lắng nghe con, tôi không hỏi 'hôm nay con có bị điểm xấu không?" mà tôi gợi ý: "Hôm nay ở trường có gì vui không con?"

Một câu chuyện của con mà tôi đã nhớ “Mẹ ơi! Năm nay con có cô Văn mới hay lắm! Cô tếu lắm, có bạn nam mặc áo phanh ngực, cô bảo: Anh này, bao giờ tôi đi dạy mà mặc váy, áo hai dây, bạn hãy khoe hàng nhé. Còn hôm nay tôi mặc áo dài, đàng hoàng nghiêm túc là tôi tôn trọng các bạn, các bạn phải tôn trọng tôi chứ.... hắn đỏ mặt, bọn con cười bể bụng.”

Lắng nghe con kể chuyện bè bạn thầy cô mà tôi phải ôm bụng cười và nhận ra rõ ràng rằng, chúng sẽ rất vui, rất thích học những thầy cô hay chuyện trò thân mật với chúng... Qua lời con kể tôi rất quí một số thầy cô biết làm cho việc học của các em vui, nhẹ nhàng, dễ có được điểm tốt.

Nhưng cũng thấy không ít giáo viên luôn có thành kiến với học sinh, trước những sai phạm của các em, họ có những biện pháp trừng phạt hơn là khuyến khích như: bắt học sinh không thuộc bài đứng tại bục giảng học (4 trang?), phạt đứng nghe giảng, học sinh học thuộc bài để trả nợ lần trước , thầy không đồng ý bài đó, bảo học bài khác...

Nhưng tội nghiệp lũ trẻ: không có nơi, có quyền bày tỏ ý kiến của mình (quyền trẻ em thì được viết mấy trang rồi đấy)... đành phải hỗn, phải nghịch ngầm thôi. Chúng ta chê chúng hư hỏng, hay chính chúng ta làm chúng phải hư? Là giáo viên, trước 1 thái độ vô lễ, không thuộc bài, không làm bài của các em, chúng ta hãy thật bình tĩnh tìm ra giải pháp.

Bạn có để ý không, ngay từ khi còn ở bậc tiểu học, đối với học trò đã hình thành tư tưởng: “cô con nói vậy, mẹ nói không đúng”. Lời dạy của thầy cô nặng ký hơn cha mẹ đó. Chúng sẽ ghi nhận và thần tượng, nghe lời bạn nếu bạn cư xử mẫu mực, anh minh và tình cảm với chúng.

Lớp tôi đang dạy là lớp mà nhiều giáo viên từ chối. Lúc đầu tôi cũng từ chối, nhưng nhờ sự động viên quá hay của thầy hiệu trưởng, hiệu phó tôi đã nhận với quyết tâm chinh phục tình cảm các em bằng những khen thưởng, khuyến khích, tình yêu thương thật sự.

Chúng tôi đã rất quí mến nhau, học ra học, chơi ra chơi. Một vị giáo viên nước ngoài bảo: tôi rất thích lớp cô, chúng ồn ào nhưng học tích cực. Tôi cười bảo ông ấy nói chuyện, ồn ào là bản chất tự nhiên của lũ trẻ, ta nên hiểu và yêu tính năng động đó. Và ông đồng ý với quan điểm của tôi. Buồn một điều là chỉ có người giáo viên nước ngoài đó cùng tư tưởng với tôi.

Một câu kết, tôi muốn chia sẻ cùng các bạn giáo viên: Nếu các em ngủ gục, nói chuyện, quậy phá trong giờ học, là do bài giảng của mình chưa lôi cuốn các em tham gia, hãy xem lại bài giảng , cách giảng, cách thu hút các em.

Mỗi giờ lên lớp ta phải xem bản thân như là 1 diễn viên, phải đẹp từ ngoại hình, diễn xuất cho thật hay... thì sẽ làm cho khán giả (học sinh) chăm chú, yêu mến mình thôi.

Diễn dở thì chúng ngủ, hoặc nói chuyện. Ép chúng im lặng, lắng nghe, coi chừng phản tác dụng. Chúng không thuộc bài , làm bài , đừng bực dọc, tức giận, hãy cho chúng cơ hội, khuyến khích sự sửa chữa của chúng, cho chúng thấy mình rất vui khi chúng có cố gắng. Khen chúng thật nhiều. Chắc chắn chúng sẽ tốt lên.

Hãy hiểu và thương tình trạng học tập của bọn trẻ hiện nay: học sáng trưa chiều tối, thời gian đâu làm bài, học bài ở nhà. Bạn làm được không?

Cả chuyện đi học thêm học bớt đó đâu phải do chúng muốn, thầy cô mở lớp và chính thức hay không chính thức là đều buộc chúng phải đi học đó thôi. Không đi không làm được những bài mà các bạn trong lớp học thêm đã được cô chỉ trước, điểm thấp hơn thì sao....?

Chúng ta cư xử không đúng mực là THẦY thì không thể trách trò không giữ đạo TRÒ, chính xác, hiển nhiên là như vậy. Tôi chỉ tha thiết 1 điều nếu ai cảm thấy mình không thể yêu những đứa học trò như con mình thì xin hãy đừng làm thầy, làm cô để "hành hạ " chúng.

Hãy chọn nghề khác để mưu sinh đi. Vì đây không chỉ đơn thuần như những môi trường kinh tế khác mà là 1 sự nghiệp trồng người.

THU THẢO

Tình cảm thầy trò thiêng liêng lắm

Thật sự sau khi nghe đoạn thu âm, tôi cảm thấy rất buồn. Buồn vì tình cảm thầy trò ngày nay sao mà xa cách quá. Ngày xưa, khi còn học phổ thông, cũng có lúc học sinh chúng tôi cảm thấy bất bình với thầy cô, nhưng cũng chỉ dám nghĩ, rồi để đó, rồi lại quên, đến ngày ra trường đứa nào cũng ôm thầy cô mà khóc nức nở.

Tôi còn nhớ năm lớp 9, cô chủ nhiệm của tôi rất nghiêm khắc. Mỗi khi cô trách mắng cả lớp đều im lặng mà cúi mặt xuống bàn. Đứa nào phạm lỗi được cô hỏi thăm đều mặt mày xanh lét. Dù cô không bao giờ đánh chúng tôi, cô chỉ dùng lời thôi, nhưng chúng tôi vẫn thấy rất sợ cô.

Sau này lớn lên, hiểu được những sai phạm của mình, chúng tôi mang ơn cô rất nhiều và vẫn luôn kính trọng cô. Tình cảm thầy trò thiêng liêng lắm!

Nguyễn Phú Cường

Thầy cô là tấm gương của trò

Mỗi lời nói của thầy, cô khi đứng lớp sẽ đi theo học sinh đến suốt đời. Họ lấy lời thầy cô làm lẽ sống, lấy tấm gương thầy cô làm mục tiêu noi theo. Thế hệ chúng tôi khi bồng súng đứng gác nơi tuyến đầu tổ quốc nghỉ về lời khuyên của thầy cô để ấm lòng mà vững chắc tay súng.

Bây giờ sự xuống cấp đạo đức của xã hội khiến cho thầy, cô cũng có nhiều người không thực sự xứng đáng vẫn được đứng lớp, khi việc đào tạo thầy cô cũng dễ dãi hơn, việc quản lý giáo dục lại ngày càng nhiều bất cập.

Bởi vậy, học sinh ghi âm, ghi hình những thầy, cô có những biểu hiện vi phạm đạo đức nhà giáo để cho mọi người biết cũng dẫu là điều bất đắc dĩ, nhưng cũng có khi là điều nên làm, để người khác biết mà tự răn mình khi đứng lớp, khi xử sự với học sinh của mình.

Hãy làm sao để có được sự dân chủ trong giáo dục, để các nhà sư phạm phải hiểu rằng đừng tưởng mình làm thầy, cô rồi muốn nói, muốn xử sự với học sinh thế nào cũng được. Muốn chấn hưng nền văn hóa, cần phải xây dựng một đội ngũ thầy, cô trở thành những nhà văn hóa thực sự.

Ngô Đức Chiến

Nền giáo dục Việt Nam nên cởi mở, thẳng thắn và bình đẳng

Không phủ nhận rằng hành động "dè bĩu" cô giáo của em học sinh đó là sự đi ngược lại đạo đức lễ nghĩa. Nhưng một người giáo viên, là tấm gương nhân cách cho học sinh soi theo lại có những cách ứng xử sư phạm như thế thì cũng không thể được.

Chúng ta cần sự tôn trọng từ cả hai phía: thầy và trò. Nền giáo dục Việt Nam nên cởi mở, thẳng thắn và bình đẳng hơn. Như có thể đưa ra những hộp thư ý kiến. Hành động ghi âm của các em như thế cũng là một sự thỏa đáng. Giả sử, nếu không ghi âm, khi các em kiến nghị việc đó lên nhà trường, ai sẽ tin các em.

Nguyễn Thị Trâm Anh

Dân chủ và bình đẳng hơn trong giáo dục

Việc ghi âm trong lớp và trong giờ học nên coi là bình thường. Tôi cũng có nhiều lần dạy chuyên nghề, các học viên ghi âm thoải mái. Mong là họ sẽ nghe lại khi học bài ở nhà. Có trường hợp vì lí do nào đó, học viên không đến lớp được, gửi máy nhờ bạn ghi lời giảng, tôi thấy còn hơn là không quan tâm đến giờ học, bài học.

Đành là không phải câu nào giáo viên, giảng viên nói cũng hoàn toàn chính xác, nhưng khi chịu trách nhiệm, tự tin sau khi nghiêm túc chuẩn bị về những gì giảng hay trao đổi trong lớp thì không có gì phải ngại. Dân chủ và bình đẳng hơn trong giáo dục luôn chỉ tốt hơn. Có bạn viết việc làm này là vô lễ, e quá lời.

Chỉ rất vô lễ và không chấp nhận được khi học sinh ghi âm lén giáo viên ngoài giờ học.

Nguyễn Phước