Thứ Tư, 1 tháng 12, 2010

Phụ huynh cũng “cá biệt”

Đăng lại từ Tuổi Trẻ
Cách hành xử của phụ huynh ảnh hưởng rất lớn đến tính cách của con em mình. Trong ảnh: phụ huynh đợi đón con trong lễ khai giảng tại một trường tiểu học ở Q.5, TP.HCM - Ảnh: NHƯ HÙNG

TT - Không ít phụ huynh có hành vi và cách dạy con làm ảnh hưởng lớn đến việc phát triển nhân cách của con em mình và “vô hiệu hóa” mọi nỗ lực giáo dục học sinh (HS)của nhà trường. Nhiều giáo viên cũng cảm thấy mệt mỏi và bất lực trước cách hành xử của một số phụ huynh “cá biệt”.


Tại một trường THCS ở Q.8 (TP.HCM), một HS lớp 6 thường xuyên đi ra ngoài trong giờ học mà không xin phép, thường không mang dép lên lớp, bài vở thiếu trước thiếu sau. Năm lần bảy lượt được mời, phụ huynh mới chịu diện kiến ban giám hiệu.

Phụ huynh khoanh tay trình bày với hiệu trưởng: “Thưa thầy, nhà tôi làm nghề mổ heo, không có thời gian dạy con, nhờ thầy cô dạy dỗ cháu giùm”.

Thầy hiệu trưởng vừa tiễn phụ huynh này ra tới cửa, chưa kịp bước vào phòng đã nghe “bốp!”. Người mẹ tát một cái như trời giáng vào mặt con và gầm lên: “Mẹ mày mua cho mày bao nhiêu đôi dép rồi. Mày muốn chết không? Tao đánh cho mày bớt ngu”.

Dạy con bằng nắm đấm

Hiệu phó một trường THCS ở Q.Bình Thạnh, TP.HCM kể trong trường chị có ba HS cá biệt, thích gây gổ, đánh nhau với bạn hơn thích học. Ba HS này chửi bậy và nói bậy - những câu mà nhiều thầy cô giáo nghe qua phải giật mình. Chị gửi giấy mời phụ huynh lên làm việc thì không thấy trả lời, phải đến khi giấy mời có thêm dòng chữ: “Nếu phụ huynh không hợp tác, nhà trường sẽ không tiếp tục nhận HS vào học” trường mới gặp được phụ huynh.

"Một trong những nguyên nhân của tình trạng bạo lực học đường là do HS sống trong môi trường gia đình bạo lực: cha mẹ bạo lực với con cái, anh chị bạo lực với em út..."
TS tâm lý Đinh Phương Duy
Tại buổi làm việc, bố của HS L. mặt đỏ phừng phừng đề nghị: “Nó hư, cô cứ oánh cho nó chết. Thằng này lì lắm. Ở nhà, tôi đã đánh đến tóe máu mà nó vẫn không chừa cái tật”.

Xong việc, vừa kéo con ra về người cha vừa mắng con oang oang: “ĐM. Cái đồ còn ngu hơn bò. Cho mày ăn học để làm gì hả? Để cho người ta kêu tao vào mắng vốn à? Lần sau tao còn bị kêu nữa là cho mày ở nhà đi hốt phân bò, nghe chưa?”.

Trong khi đó, tại một trường THPT ở Q.10, một HS sử dụng điện thoại trong giờ học bị giáo viên bắt được, em thách thức: “Bà đánh tui đi. Tui thưa (kiện - PV) bà liền”. Bị ban giám hiệu mời lên “uống nước trà”, HS tường trình: “Má dặn con nói vậy”.

Nhưng khi giáo viên trao đổi với phụ huynh thì chị này lắc đầu nguầy nguậy: “Tui có nói vậy đâu” đến nỗi cậu HS phải gắt lên với mẹ: “Bà nói chứ ai. Bà kêu tui nếu cô giáo đánh thì nói ngay để bà đi thưa”.

“Cái này không được nha cô”

“Là trường mầm non tư thục nên phụ huynh có thể vào lớp bất cứ lúc nào và góp ý với giáo viên bất cứ việc gì. Lớp mình có một HS thuộc hàng khá giả, mẹ bé không đi làm nên có nhiều thời gian. Chị ấy hay vào lớp thăm con, có khi một ngày vào ba lần và mỗi lần ở lại cả tiếng đồng hồ để giám sát cô giáo.

HS lớp mầm (3 tuổi) hầu hết đã biết cầm muỗng tự múc ăn, riêng con chị chưa biết nên mình tập cho bé biết tự phục vụ bản thân. Thấy thế, chị nghiêm giọng: “Cô đút cho bé ăn chứ bé tự múc rơi vãi hết lên quần áo, cơm canh nóng dễ bị phỏng lắm”. Ăn xong, HS tự cầm tô của mình ra xếp vào khay và tự đem ghế của mình xếp lại cùng các bạn, chị cũng can thiệp: “Cô đừng bắt cháu làm như thế, bé ốm yếu, lỡ ghế rớt lên chân là gãy xương”.

Rất nhiều việc chị đề nghị cô giáo làm thay cho cháu với lời hứa: “Các cô ráng chăm cho cháu tốt, cuối tháng mẹ sẽ bồi dưỡng”.

Câu nói này được nhắc đi nhắc lại trước mặt các HS khiến con chị hay sai bảo cô giáo: “Cô ơi, cởi quần cho con đi ị (đa số HS 3 tuổi đều đã biết tự cởi quần và ngồi bồn cầu - PV). Cô ơi mang đồ chơi qua đây cho con. Cô ơi lấy nước cho con uống...”.

Cứ sau mỗi câu như thế bé lại nhấn mạnh: “Cô ráng chăm con cho tốt đi, cuối tháng mẹ sẽ bồi dưỡng mà”. Chúng tôi giải thích cho bé thì bé kể: “Mẹ bảo mỗi tháng đóng cho các cô mấy triệu đồng để cô chăm con, chứ con tự làm hết thì đi học làm gì”. Kể xong câu chuyện, chị T.T. - giáo viên một trường mầm non tư thục ở Q.1 - chép miệng: “Mới 3 tuổi, bé đã biết dùng đồng tiền làm phương tiện sai bảo mọi người”.

Trong khi đó, các cô giáo ở lớp Thỏ Ngọc (HS từ 24-36 tháng) trường mầm non tư thục Đ (Q.9) lại khổ vì một phụ huynh có trình độ thạc sĩ kinh tế. Giờ ăn, cô lau miệng cho cháu bằng khăn giấy, phụ huynh chỉnh ngay: “Cái này không được nha cô, đây là giấy cuộn chỉ dùng đi vệ sinh chứ không lau miệng được, mất vệ sinh lắm”.

Bé nhà trẻ hay bị chảy mũi, cô lấy khăn giấy lau mũi cho cháu, phụ huynh góp ý: “Cái này không được nha cô. Lau mũi bằng khăn giấy rất dễ khiến bé bị ho, phải lau bằng khăn mùng ấy”...

Các cô giáo cho biết cũng có chuyện phụ huynh góp ý đúng nhưng khó chịu nhất là cách nói “bề trên”: Cái này không được nha cô. Câu nói này khiến HS xem cô như ôsin trong nhà. Bé không chịu ăn là nạt cô: “Không được đút bé ăn nữa”. Buổi chiều, không chịu tắm, bé cũng nói: “Cái này không được nha cô, cô không được tắm cho bé”.

HOÀNG HƯƠNG - LƯU TRANG

Tính cách một đứa trẻ bắt nguồn từ gia đình. Nhưng hiện nay thời gian bố mẹ dành cho con cái ít hơn thời gian ở trường (với thầy, cô) nên bố mẹ cần xây dựng hình ảnh của thầy cô trong mắt trẻ.

Việc phụ huynh không tôn trọng giáo viên, nói xấu cô, trẻ bị nhắc lỗi gì cũng nghĩ là bị cô “đì”, vô hình trung sẽ khiến trẻ không còn nể trọng giáo viên và có những thái độ tương tự bố mẹ của mình đối với giáo viên và những người lớn khác.

Câu chuyện phụ huynh dạy con bằng nắm đấm chính là thể hiện sự bất lực của phụ huynh trong dạy con. Đứa trẻ sẽ dần hình thành ý thức: giải quyết mọi vấn đề bằng nắm đấm và trút bạo lực lên kẻ yếu hơn mình.

VÕ THỊ MINH HUỆ (chuyên gia tâm lý - giáo dục)

Học trò đánh giá xác thực nhất

Đăng lại từ báo Tuổi Trẻ.

TTO - Là người trong cuộc, tôi hiểu rõ sự khổ sở của người dạy “biểu diễn”. Hằng năm, vào đầu năm học, mỗi tổ chuyên môn thường được ấn định phải có bao nhiêu giáo viên đăng ký thi đua cấp cơ sở, cấp thành, cấp tỉnh, đồng thời gắn liền với tỉ lệ bao nhiêu giáo viên phải được thanh tra chuyên môn, thanh tra toàn diện.

Học sinh dự thi môn nông nghiệp phân loại phân bón bằng phương pháp hóa học - Ảnh tư liệu

Những giáo viên nào được nằm trong diện thanh tra hoặc đăng ký danh hiệu thi đua đều phải có hai tiết dạy “biểu diễn”.

Nói dạy “biểu diễn” quả thật không sai. Những tiết dạy chỉ nằm gói gọn trong thời lượng 45 phút nhưng giáo viên đứng lớp phải hoàn thành những yêu cầu cơ bản của một giờ dạy học. Phải có đầy đủ các thành phần của giờ học, từ khâu kiểm tra bài cũ, truyền đạt bài mới, phát huy tính chủ động của học sinh bằng cách làm việc theo nhóm, phát huy vai trò hỗ trợ của công nghệ thông tin bằng cách sử dụng các thiết bị máy móc…

Để chuẩn bị một tiết dạy thành công, thời gian bỏ ra của người giáo viên trước đó có khi phải hàng tuần.

Đến tiết mục lên lớp, cả người dạy lẫn người học luôn rơi vào tình trạng căng thẳng của sự đối phó. Đứng trên bục giảng nhìn xuống, ánh mắt của người dạy nhìn vào học trò mình khích lệ bao nhiêu thì khi chạm phải cái nhìn dự giờ của đồng nghiệp lại vướng vào sự lấn cấn khó chịu bấy nhiêu.

Lúc đó, tâm thế của một người đứng lớp không còn chuyên chú cho sự truyền đạt kiến thức đến với học sinh nữa mà rơi vào sự lo lắng không biết có bị đồng nghiệp “bắt lỗi” hay không, nhất là trong những môn học rất cần đến cảm xúc như môn văn và một số môn xã hội khác.

Ngay cả học sinh cũng vậy, nếu những giờ học bình thường các em sôi nổi bao nhiêu thì giờ có người dự, các em lại trở nên lúng túng dè dặt bấy nhiêu. Dù các em đã nỗ lực hợp tác với thầy cô giáo đến đâu thì cảm giác sợ sai trước người lạ cũng khiến các em chùn tay khi muốn phát biểu.

Đã rất nhiều lần, sau mỗi giờ thao giảng, tôi nhận được rất nhiều câu hỏi của trò khiến mình muốn rớt nước mắt: “Cô ơi, tụi em học vậy được chưa cô?”. Các em cũng biết dù các em yêu quý cô của chúng bao nhiêu thì sự đánh giá của những người dự trong vỏn vẹn hai tiết học kia cũng uy lực hơn cả.

Có lần trong khuôn khổ trao đổi hợp tác với một trường phổ thông của Pháp, có một số giáo viên người Pháp đã dạy ở trường chúng tôi. Lần đó, theo yêu cầu, cô giáo dạy ngôn ngữ đã dạy cho chúng tôi dự giờ một tiết.

Dù đồng ý nhưng sau đó cô ấy đã rất ngạc nhiên bởi ở xứ cô chưa bao giờ cô phải làm việc đó. Hỏi cảm giác thế nào thì chỉ nhận được nụ cười đáp trả và cái nhún vai khó hiểu. Ở xứ họ, người khác tham gia vào lớp học là một sự xúc phạm người dạy.

Vai trò của người dạy không chỉ được thể hiện và khẳng định trong một vài tiết dạy học. Để tạo được niềm tin cho học trò, người thầy/cô giáo đôi khi phải đi một quãng dài với từng thế hệ học trò mà mình đưa qua sông. Không ai khác, chính họ là người chịu trách nhiệm cuối cùng với kết quả giảng dạy của mình.

Và cũng chính học trò mới là người đánh giá thầy/cô dạy của mình một cách xác thực nhất.

ĐÔNG HÀ (GV Trường Quốc Học - Huế)

Thứ Ba, 30 tháng 11, 2010

Thêm 2 cô giáo “ngược đãi” trẻ mẫu giáo

TP.HCM:
Thêm 2 cô giáo “ngược đãi” trẻ mẫu giáo
 – Phụ huynh cháu bé 3 tuổi đã phản ánh với báo VietNamNet những bức xúc con của mình khi được giáo dục kiểu… phản sư phạm.
 
Mới 3 tuổi đã bị đánh vào đầu
 
"Cô Trang lấy rơ-mốt đánh tay Tý. Cô Thủy lấy cây thước màu xanh đánh trên đầu Tý đau lắm, đánh nhiều lần...".
 
Trên đây là một phần của đơn khiếu nại của bà Nguyễn Thị Hồng Nga gởi đến Ban giám hiệu Trường Mầm non 9 để phản đối cách giáo dục có tính bạo lực của hai cô giáo lớp mầm 2 đối với cháu ngoại bà là bé Nguyễn Trọng Khôi (còn gọi là Tý, 3 tuổi). 
                                 
Trường mầm non nơi xảy ra vụ việc 
Mới đây, đường dây nóng báo VietNamNet nhận được phản ảnh của chị Nguyễn Thị Hồng Hạnh (ngụ tại 105 Nguyễn Thị Nhỏ, P9, Q. Tân Bình, TP.HCM) về tình trạng về tình trạng ngược đãi học sinh tại trường Mầm non 9 nơi con chị đang theo học lớp mầm.

Theo trình bày của chị Hạnh, chiều 24/11, sau khi đi học về, cháu Khôi đã nói với mẹ là bị cô giáo đánh. Cô Trang đánh vào tay và cô Thủy đánh vào đầu. Chị Hạnh cho biết, chị đã kiểm tra trên đầu cháu thấy nổi lên một cục u, dấu hiệu của chấn thương đầu. Cháu có nhiều biểu hiện khác thường như không dám đi học, đút không ăn, tối ngủ mớ và khóc thét lên. Trước hiện tượng đó, chị quyết định không cho cháu đến trường. Thấy cháu nghỉ học, một trong hai cô giáo đã chủ động gọi điện cho chị xin cho bé tiếp tục học. 

Cô giáo này đã xin lỗi, hứa không đánh cháu nữa và sẽ chăm sóc tốt hơn. Hai ngày sau khi xảy ra sự việc trên, bé Khôi bị nôn mửa khiến chị Hạnh vô cùng lo lắng. Chị đã cho cháu đi khám nhưng rất may sau đó cháu sinh hoạt bình thường trở lại.
 
Một đoạn đơn thư của bà ngoại bé Khôi viết gởi ban giám hiệu nhà trường. Ảnh: Trần Chánh Nghĩa
Đến ngày 29/11, do nhiều công việc không thể để cháu ở nhà chăm sóc, chị Hạnh đưa cháu đến trường nhưng vừa nhác thấy cô giáo cháu đã chạy trốn. Đích thân cô hiệu trưởng phải chuyển bé Khôi sang học một lớp khác.
 
Chị Hạnh cho biết thêm, đến nay, những biểu hiện khác thường của cháu vẫn chưa có dấu hiệu thuyên giảm. Chị cũng đã phản ánh trực tiếp sự việc này với hiệu trưởng nhà trường và nhà trường cũng đã báo cho chị biết đã kỷ luật hai cô giáo bằng hình thức cảnh cáo và cắt thi đua.
                                                
Bức xúc trước hình thức kỷ luật của nhà trường, mẹ chị Hạnh và là bà ngoại của cháu Khôi, bà Nga đã viết đơn gởi ban giám hiệu nhà trường yêu cầu có biện pháp kỷ luật nặng hơn đối với 2 cô giáo.
 
Dọa nạt đã vi phạm huống chi là đánh 
Sáng 30/11, tiếp xúc với bà Nguyễn Thị Hồng, hiệu trưởng trường Mầm non 9, bà thừa nhận sự việc cháu Khôi bị đánh là có. Bà cho biết, sau khi nhận được phản ảnh đã yêu cầu hai cô giáo là Nguyễn Thị Thùy Trang và Nguyễn Thị Thu Thủy làm tường trình sự việc. Qua bản tường trình này hai cô giáo thừa nhận có đánh...“nhẹ” cháu Khôi.
 
Bé Nguyễn Trọng Khôi, "nạn nhân" của hai cô giáo. Ảnh: Trần Chánh Nghĩa
Bà Hồng nói: “Đánh nhẹ hay nặng gì cũng không thể chấp nhận được. Đánh không phải là một phương pháp giáo dục các cháu ở lứa tuổi mầm non. Hai cô giáo này đã vi phạm vào các điều lệ qui định của trường mầm non trong đó có điều phải đảm bảo an toàn tuyệt đối cho trẻ từ thể xác đến tinh thần. Vì vậy nhà trường đã tiến hành cho hai cô làm kiểm điểm và sau đó sẽ đưa ra hội đồng nhà trường để lấy ý kiến ra quyết định kỷ luật.
                                                                     
Với cách xử lý này, ông Nguyễn Thành Lân, phụ trách Thanh tra phòng Giáo dục quận Tân Bình cũng bày tỏ sự đồng tình. Theo ông Lân, việc cô giáo đánh học sinh là không đúng. Tuy nhiên, qua sự việc trên, hai cô giáo đã thành khẩn nhận khuyết điểm thì việc xử lý như BGH đề xuất cảnh cáo và cắt thi đua cũng là hợp lý. Ông cũng đề nghị nhà trường nhắc nhở hai cô giáo chấn chỉnh tác phong khi xử lý các tình huống phát sinh trong lúc giảng dạy.

Cùng quan điểm với thanh tra, bà Phạm Thị Phước, Phó trưởng phòng Giáo dục Q. Tân Bình nói: “Giáo viên mầm non tuyệt đối không được dọa nạt, không được làm tổn thương tinh thần và thể xác của trẻ. Sự việc đánh học sinh mà hai cô giáo đã thừa nhận đã phản lại phương pháp sư phạm. Tuy nhiên, qua quá trình công tác hai cô có phẩm chất tốt, mới vi phạm lần đầu nên biện pháp xử lý của trường là thỏa đáng”.
 
"Đánh kẻ chạy đi chứ không đánh người chạy lại", hai cô giáo đã tỏ ra thành khẩn và chị Hạnh qua trao đổi với chúng tôi cũng đã vui vẻ chấp nhận cách xử lý của trường. Tuy nhiên, trong suốt quá trình xảy ra vụ việc, dường như BGH nhà trường cũng như phòng Giáo dục đã quên không có một lời xin lỗi nào đến gia đình phụ huynh học sinh...  
 
Trần Chánh Nghĩa 
 

Bộ thay đổi, trường chịu thiệt

Kiểm định chất lượng giáo dục: 
Theo Thanh niên 
 
01/12/2010 0:10 
Trường ĐH dân lập Văn Lang (TP.HCM) là một trong 2 trường dân lập tham gia kiểm định chất lượng giáo dục - Ảnh: Đ.N.T
Do sự thiếu khách quan, minh bạch trong quá trình kiểm định khiến việc kiểm định trở thành nỗi lo, gánh nặng của các trường thay vì là niềm tự hào, hãnh diện.
Hết chu kỳ kiểm định vẫn chưa biết kết quả
Theo báo cáo của Cục Khảo thí và Kiểm định chất lượng giáo dục (KT&KĐCLGD), vào tháng 1.2009, Bộ GD-ĐT có báo cáo đánh giá chung về 20 trường ĐH được kiểm định giai đoạn 2005-2008. Cũng trong năm này, có 20 trường ĐH tiếp theo (hoàn thành báo cáo tự đánh giá từ năm 2007) được Bộ tổ chức đánh giá ngoài (khảo sát, đánh giá của các chuyên gia không thuộc trường ĐH). Tuy nhiên đến thời điểm hiện nay, các trường tham gia kiểm định vẫn chưa biết có được công nhận đạt tiêu chuẩn chất lượng hay không.
Các bước kiểm định chất lượng giáo dục
Theo quy định hiện hành của Bộ GD-ĐT, 4 bước của quá trình KĐCLGD ĐH bao gồm:   1/ Trường đăng ký kiểm định với Bộ GD-ĐT và tiến hành tự đánh giá. 2/ Đoàn chuyên gia đánh giá ngoài tiến hành khảo sát đánh giá. Trong trường hợp cần thiết, Bộ GD-ĐT tổ chức đánh giá lại. 3/ Hội đồng quốc gia KĐCLGD thẩm định. 4/ Bộ trưởng Bộ GD-ĐT ra quyết định công nhận/không công nhận.
Ông Trần Hữu Nghị - Hiệu trưởng trường ĐH dân lập Hải Phòng cho biết: “Trường tôi là một trong 20 trường đầu tiên tham gia chương trình này. Chúng tôi phải hoàn toàn chi tiền túi, phải chứng minh nhà trường có chất lượng để sinh viên đến học ở trường mình. Từ năm  2007, trường đã có đánh giá ngoài, đến năm 2009 mới công bố (kết quả của Hội đồng quốc gia KĐCLGD - PV) nhưng lại chưa khẳng định là trường có đạt chất lượng hay không”.
Đại diện ĐH Huế cũng cho biết 20 trường tham gia kiểm định đợt 2 được tiến hành đánh giá từ tháng 5.2009 nhưng hiện nay vẫn chưa có kết quả công nhận đã gây khó khăn cho hoạt động của các trường.
Trường chưa đạt tiêu chí cũng được công nhận
Năm 2004, Bộ GD-ĐT có ban hành quy định tạm thời về việc KĐCLGD trường  ĐH. Theo quy định này thì các trường sẽ được công nhận đạt tiêu chuẩn chất lượng với 3 cấp độ, giấy chứng nhận đạt tiêu chuẩn cũng được phân theo cấp độ đạt được.
Tuy nhiên, đến năm 2007, Bộ GD-ĐT lại ra một quyết định mới trong đó quy định  trường được công nhận đạt tiêu chuẩn chất lượng giáo dục nếu có 80% số tiêu chí đạt yêu cầu mà không phân theo cấp độ nào. Sau đó, tháng 2.2009, Hội đồng quốc gia KĐCLGD đã dựa trên quy định này để thẩm định kết quả đánh giá ngoài của 20 trường ĐH kiểm định đợt đầu (năm 2005). Kết quả, tất cả 20 trường đều được hội đồng bỏ phiếu kín, đề nghị Bộ GD-ĐT công nhận đạt tiêu chuẩn chất lượng giáo dục, trong khi có một số trường không đạt đủ 80% tiêu chí theo quy định.
Phát hiện những bất cập này, Báo Thanh Niên đã lên tiếng phản ảnh và được ông Phạm Xuân Thanh - Phó cục trưởng Cục KT&KĐCLGD lý giải: “Sau khi có kết quả kiểm định chúng tôi thấy rằng việc đạt được cấp độ 1 là quá dễ (sẽ có rất nhiều trường đạt được)  trong khi cấp độ 3 lại quá khó. Vì vậy, Bộ quyết định ban hành văn bản mới,  trong đó quy định chỉ đạt và không đạt để các trường phấn đấu vươn lên. Tiêu chuẩn đạt tương đương cấp độ 2. Vì vậy trường đạt cấp độ 1 là chưa đạt. Tuy nhiên, do đây là 20 trường làm thí điểm dựa trên quy định cũ nên sẽ công nhận theo quy định cũ (tức là tất cả các trường đều đạt tiêu chuẩn nhưng có nhiều cấp độ - PV)”. Lúc bấy giờ, ông Thanh  còn cho biết Cục sẽ có phương án công bố các trường đạt tiêu chuẩn ở cấp độ nào. Thế nhưng, từ đó đến nay, các trường vẫn chưa nhận được quyết định công nhận kết quả kiểm định.
Cần công khai kết quả
Ngày 30.11, Bộ GD-ĐT đã tổ chức Hội nghị sơ kết công tác KĐCLGD tại TP.HCM. Các trường cũng đề nghị Bộ GD-ĐT phải công khai kết quả 40 trường ĐH đã được kiểm định ngoài. Nếu không sẽ đánh đồng giữa trường đã được kiểm định và trường chưa được kiểm định. Giải đáp những kiến nghị của các trường, TS Phạm Xuân Thanh - Phó cục trưởng Cục KT&KĐCLGD lý giải: “Hiện nay, Bộ đang hoàn thiện các hệ thống văn bản pháp lý để phân quyền, trách nhiệm rõ ràng cho các cấp. Sau khi có đầy đủ các văn bản, Cục sẽ công bố đầy đủ danh sách tất cả các trường đã đánh giá ngoài, tự đánh giá và chưa thực hiện đánh giá”.
Đăng Nguyên
Theo tìm hiểu của chúng tôi thì sau khi dư luận lên tiếng về việc Bộ vừa kiểm định, vừa công nhận sẽ thiếu tính khách quan nên Bộ GD-ĐT đã không cấp giấy chứng nhận KĐCLGD như mẫu đã ban hành. Thêm nữa, nếu công nhận theo như đề nghị của Hội đồng quốc gia KĐCLGD thì sẽ không trung thực với kết quả kiểm định. Có lẽ vì thế mà đến nay, Bộ vẫn chưa công bố được các trường này đạt hay không đạt chất lượng giáo dục, trong khi đã hết một chu kỳ kiểm định 5 năm/lần! 
Nguyên do chờ quy định mới?
Cũng trong tình trạng như vậy, 20 trường ĐH tiếp theo đã hoàn thiện báo cáo tự đánh giá từ năm 2007. Năm 2009 đã được đánh giá ngoài nhưng đến thời điểm hiện nay, kết quả này vẫn chưa được công khai và họ cũng chưa biết đến bao giờ mới được xét công nhận.
Giải thích về việc này, một lãnh đạo Cục KT&KĐCLGD cho biết, do năm 2010, thực hiện việc đổi mới quản lý giáo dục nên Bộ GD-ĐT đã có chủ trương giao việc kiểm định cho các tổ chức KĐCLGD. Đồng thời, Bộ cũng đang tiến hành lấy ý kiến để sửa đổi quy trình và chu kỳ kiểm định các trường ĐH-CĐ. Vì vậy, những trường đã được kiểm định trước đây phải chờ ban hành quy định mới rồi mới được xem xét công nhận!
Vũ Thơ