Chủ Nhật, 5 tháng 12, 2010

Chuyện logic từ clip cô văng tục chửi trò

Chuyện logic từ clip cô văng tục chửi trò
Chuyện băng ghi âm cô giáo chửi học trò tung lên mạng là một chỉ báo đủ rõ ràng để các thầy cô giáo và nhà trường phải dũng cảm thừa nhận một thực tế mới trong giáo dục Việt Nam: khi nhà trường cổ xuý cho phương châm giáo dục “lấy học sinh làm trung tâm”, nhà trường cũng phải mặc nhiên chấp nhận một hệ quả – học sinh CÓ QUYỀN ĐÚNG.

Khi học trò đúng nhưng không trúng ý thầy cô

Ảnh; Lê Anh Dũng
Một trong những quyền của học sinh phải được nhà trường và thầy cô giáo thừa nhận là quyền tham gia vào việc nhận định và lựa chọn đâu là cái ĐÚNG. 

Học trò bây giờ có nhiều con đường để biết đâu là cái ĐÚNG bằng khả năng tư duy độc lập và tự học hỏi mà không nhất thiết phải thông qua thầy cô. Khả năng ấy giờ đang được hậu thuẫn bởi nhiều nhân tố bên ngoài nhà trường như: website, Google, từ điển bách khoa thư trực tuyến Wikipedia, diễn đàn, mailgroup, ebook, …

Đối với học trò, thầy cô giáo vẫn là đại diện của kiến thức và chân lý, nhưng không phải là đại diện duy nhất. 

Câu nói “không thầy đố mày làm nên” giờ cũng chỉ nên được hiểu một cách tương đối về vai trò của người thầy trong quá trình học tập.

Cái cảnh lớp học mà học trò có máy tính xách tay hoặc thứ gì đó tương tự cho phép truy cập Internet tại chỗ và tra cứu ngay những gì thầy cô nói không phải là một viễn cảnh xa lạ gì, thậm chí đã trở nên quen thuộc ở nhiều nơi rồi. 


Có vẻ như giáo dục Việt Nam, nhất là giáo dục phổ thông, vẫn chưa sẵn sàng để thích ứng với thực tế này. Nhà trường dường như vẫn còn giữ ảo tưởng về quyền phán quyết đúng – sai trước học trò. 

Chúng ta đã quá quen với nhận định ngầm trong đầu rằng sách giáo khoa là đúng, thầy cô nói là đúng. Theo lối nghĩ đó, có thể nhiều thầy cô đã tự cho mình cái quyền không công nhận những gì học trò nói đúng, thậm chí là phủ nhận một cách thô bạo. 

Trong câu chuyện đau lòng mà chúng ta nghe được về cô giáo chửi học trò ngay trên lớp, có nhiều điều còn đáng sợ hơn cả thái độ nóng giận kém sư phạm của cô giáo. Nhiều lập luận mà cô giáo đã dùng để chửi học trò rõ ràng là dựa trên những giả định có sẵn trong đầu cô, mà chắc là không chỉ của một mình cô giáo N: cô giáo không chịu công nhận là học trò đã đúng.

Mọi người đều bình đẳng trước cái ĐÚNG. Và nếu nhà trường muốn giáo dục người học bản lĩnh tìm hiểu và bảo vệ cái ĐÚNG đến cùng thì việc đầu tiên nên làm là các thầy cô phải mạnh dạn công nhận những gì học sinh đúng, cho dù không trúng ý mình. Tránh né công nhận điều đó sẽ kích thích học trò theo đuổi những chuyện tiếp theo mà chúng ta không bao giờ mong đợi: học trò tìm cách có chứng cứ về cái sai của thầy cô rồi tung lên mạng.

Nghe nói sau khi cô giáo bị kỷ luật đình chỉ giảng dạy, nhiều thầy cô khác sợ không muốn nhận dạy lớp của cô vì sợ có chuyện gì sẽ bị học trò tung lên mạng. Điều đó là không đúng rồi! Hãy tin rằng học trò có khả năng biết điều gì là Đúng, tuy có thể họ từng làm việc gì đó sai!

Khi thầy cô có thể chưa đúng

Những chuyện logic thường rất đau lòng: cái này đúng thì cái kia thường là sẽ sai. Vì vậy khi học trò có quyền ĐÚNG thì rất có thể thầy cô sẽ đối mặt với cái KHÔNG ĐÚNG. Quan hệ giữa thầy trò trong trường hợp này thật ra đã trở thành quan hệ giữa con người với chân lý. Thầy cô có thể sai, và phải học cách đối mặt với điều đó để nêu gương cho học trò về thái độ tiếp nhận sự thật.

Thầy cô không còn có thể chọn cách ứng xử kiểu “thầy cô luôn đúng” với học trò nữa. Không ít người nghĩ rằng, thầy cô phải bằng mọi giá khẳng định mình luôn luôn đúng trước học trò để áp đặt niềm tin về uy tín của mình. 

Và nếu có nhận ra mình không đúng, nhiều người vẫn nghĩ nên dùng chiêu thức gì đó để khiến học trò phải nghĩ là thầy cô đúng. Cách ứng xử này e là đã trở nên lỗi thời trong bối cảnh mà học trò có nhiều cơ hội để kiểm chứng thông tin và có nhiều cơ hội để bàn tán sau lưng về sai lầm của thầy cô giáo. Kiểu như là thảo luận trên diễn đàn chẳng hạn.

Nhưng đến lượt học trò cũng phải học những bài học ứng xử mới khi chính mình được xem là “trung tâm” của nhà trường. Sẽ không ai cấm học trò bộc lộ quan điểm và tranh biện để bảo vệ cái ĐÚNG.
 
Cấm sẽ là sai! Thậm chí phải là khuyến khích! Nhưng cái cách mà học trò thực hiện điều đó thì phải cân nhắc đến những quan niệm và tập quán văn hoá truyền thống. 

Và nhà trường cũng nên hướng dẫn điều này một cách bài bản cho học trò. Luôn thưa gửi lễ phép với thầy cô, cẩn trọng trong việc sử dụng các ngôn từ có thể gây hiểu nhầm hoặc làm mất thể diện của thầy cô, không tranh biện kiểu cãi tay đôi với thầy cô, …
 
Đó là những yêu cầu rất cần thiết mà học trò nên lưu ý để không mắc phải những ứng xử sai lầm hay quá đáng với thầy cô. Không có ích lợi là bao nếu bạn bằng mọi giá chứng minh trước nhiều người là thầy cô đã sai, bởi vì cái ĐÚNG thì trước sau gì cũng sẽ đúng thôi, nhưng bạn thì lại mắc sai lầm vì đã làm mất thể diện thầy cô.

Đúng hay Sai là chuyện logic, nhưng cuộc sống không chỉ cần có mỗi chuyện logic. Cuộc sống còn có nhiều điều khác vượt lên trên logic, như tình yêu, sự hy sinh, lòng nhân ái, đức bao dung, đạo nghĩa thầy trò, … 

Có thể những giờ học tiếng Anh đã không thật sự hoàn hảo vì một vài lỗi phát âm của cô giáo, nhưng chẳng lẽ điều đó đủ để học trò bỏ qua toàn bộ những công sức khác của thầy cô? 
Nếu mãi chạy theo những thứ gọi là logic tuyệt đối, rất có thể các bạn học trò trẻ tuổi sẽ làm việc gì đó không khác với sự nhẫn tâm là bao! 

Một chuyện khủng khiếp khó tưởng tượng như chuyện cô giáo chửi học trò đủ đau lòng để cả thầy cô lẫn học trò đều phải xem lại những nguyên tắc ứng xử học đường, trong đó có nguyên tắc ứng xử với cái Đúng và cái Sai.

Hãy tin là tình cảm thầy trò vẫn có thể hoàn toàn tốt đẹp ngay cả khi thầy cô giáo của bạn chưa đúng như bạn mong đợi kia mà! Miễn là bạn biết cư xử đúng cách của học trò.

  • TS. Huỳnh Văn Thông (Trưởng Khoa Báo chí và Truyền thông, Trường Đại học KHXH và NV TP.HCM)- Theo Sức Sống Mới 

Lại phát tán clip cô giáo chửi học sinh?

Lại phát tán clip cô giáo chửi học sinh?
Ngày 3/12, một đoạn video dài 1 phút 23 giây quay cảnh một người nghi là cô giáo trừng mắt mắng chửi học sinh và văng tục được đăng tải lên YouTube gây xôn xao cư dân mạng.
TIN BÀI KHÁC
Trong đoạn video có đoạn ghi cảnh cô giáo vùng vằng, gân cổ lên mắng chửi học sinh với lời lẽ mà một nhà giáo không nên dùng như: "tao vả vỡ mồm mày đấy", xưng hô "mày" - "tao" với học sinh và những lời lẽ thô tục khác.

(Ảnh chụp từ clip)
Đoạn video cũng cho thấy cảnh một nhóm học sinh vây quanh cô giáo này để xin điểm. Điều này có thể dẫn tới sự ức chế của cô giáo và là nguyên nhân chính khiến cô giáo trên văng tục.

Hiện vẫn chưa rõ độ xác thực của đoạn video này thế nào cũng như nhân vật được cho là cô giáo trên là ai, giảng dạy ở trường nào

Thứ Tư, 1 tháng 12, 2010

Phụ huynh cũng “cá biệt”

Đăng lại từ Tuổi Trẻ
Cách hành xử của phụ huynh ảnh hưởng rất lớn đến tính cách của con em mình. Trong ảnh: phụ huynh đợi đón con trong lễ khai giảng tại một trường tiểu học ở Q.5, TP.HCM - Ảnh: NHƯ HÙNG

TT - Không ít phụ huynh có hành vi và cách dạy con làm ảnh hưởng lớn đến việc phát triển nhân cách của con em mình và “vô hiệu hóa” mọi nỗ lực giáo dục học sinh (HS)của nhà trường. Nhiều giáo viên cũng cảm thấy mệt mỏi và bất lực trước cách hành xử của một số phụ huynh “cá biệt”.


Tại một trường THCS ở Q.8 (TP.HCM), một HS lớp 6 thường xuyên đi ra ngoài trong giờ học mà không xin phép, thường không mang dép lên lớp, bài vở thiếu trước thiếu sau. Năm lần bảy lượt được mời, phụ huynh mới chịu diện kiến ban giám hiệu.

Phụ huynh khoanh tay trình bày với hiệu trưởng: “Thưa thầy, nhà tôi làm nghề mổ heo, không có thời gian dạy con, nhờ thầy cô dạy dỗ cháu giùm”.

Thầy hiệu trưởng vừa tiễn phụ huynh này ra tới cửa, chưa kịp bước vào phòng đã nghe “bốp!”. Người mẹ tát một cái như trời giáng vào mặt con và gầm lên: “Mẹ mày mua cho mày bao nhiêu đôi dép rồi. Mày muốn chết không? Tao đánh cho mày bớt ngu”.

Dạy con bằng nắm đấm

Hiệu phó một trường THCS ở Q.Bình Thạnh, TP.HCM kể trong trường chị có ba HS cá biệt, thích gây gổ, đánh nhau với bạn hơn thích học. Ba HS này chửi bậy và nói bậy - những câu mà nhiều thầy cô giáo nghe qua phải giật mình. Chị gửi giấy mời phụ huynh lên làm việc thì không thấy trả lời, phải đến khi giấy mời có thêm dòng chữ: “Nếu phụ huynh không hợp tác, nhà trường sẽ không tiếp tục nhận HS vào học” trường mới gặp được phụ huynh.

"Một trong những nguyên nhân của tình trạng bạo lực học đường là do HS sống trong môi trường gia đình bạo lực: cha mẹ bạo lực với con cái, anh chị bạo lực với em út..."
TS tâm lý Đinh Phương Duy
Tại buổi làm việc, bố của HS L. mặt đỏ phừng phừng đề nghị: “Nó hư, cô cứ oánh cho nó chết. Thằng này lì lắm. Ở nhà, tôi đã đánh đến tóe máu mà nó vẫn không chừa cái tật”.

Xong việc, vừa kéo con ra về người cha vừa mắng con oang oang: “ĐM. Cái đồ còn ngu hơn bò. Cho mày ăn học để làm gì hả? Để cho người ta kêu tao vào mắng vốn à? Lần sau tao còn bị kêu nữa là cho mày ở nhà đi hốt phân bò, nghe chưa?”.

Trong khi đó, tại một trường THPT ở Q.10, một HS sử dụng điện thoại trong giờ học bị giáo viên bắt được, em thách thức: “Bà đánh tui đi. Tui thưa (kiện - PV) bà liền”. Bị ban giám hiệu mời lên “uống nước trà”, HS tường trình: “Má dặn con nói vậy”.

Nhưng khi giáo viên trao đổi với phụ huynh thì chị này lắc đầu nguầy nguậy: “Tui có nói vậy đâu” đến nỗi cậu HS phải gắt lên với mẹ: “Bà nói chứ ai. Bà kêu tui nếu cô giáo đánh thì nói ngay để bà đi thưa”.

“Cái này không được nha cô”

“Là trường mầm non tư thục nên phụ huynh có thể vào lớp bất cứ lúc nào và góp ý với giáo viên bất cứ việc gì. Lớp mình có một HS thuộc hàng khá giả, mẹ bé không đi làm nên có nhiều thời gian. Chị ấy hay vào lớp thăm con, có khi một ngày vào ba lần và mỗi lần ở lại cả tiếng đồng hồ để giám sát cô giáo.

HS lớp mầm (3 tuổi) hầu hết đã biết cầm muỗng tự múc ăn, riêng con chị chưa biết nên mình tập cho bé biết tự phục vụ bản thân. Thấy thế, chị nghiêm giọng: “Cô đút cho bé ăn chứ bé tự múc rơi vãi hết lên quần áo, cơm canh nóng dễ bị phỏng lắm”. Ăn xong, HS tự cầm tô của mình ra xếp vào khay và tự đem ghế của mình xếp lại cùng các bạn, chị cũng can thiệp: “Cô đừng bắt cháu làm như thế, bé ốm yếu, lỡ ghế rớt lên chân là gãy xương”.

Rất nhiều việc chị đề nghị cô giáo làm thay cho cháu với lời hứa: “Các cô ráng chăm cho cháu tốt, cuối tháng mẹ sẽ bồi dưỡng”.

Câu nói này được nhắc đi nhắc lại trước mặt các HS khiến con chị hay sai bảo cô giáo: “Cô ơi, cởi quần cho con đi ị (đa số HS 3 tuổi đều đã biết tự cởi quần và ngồi bồn cầu - PV). Cô ơi mang đồ chơi qua đây cho con. Cô ơi lấy nước cho con uống...”.

Cứ sau mỗi câu như thế bé lại nhấn mạnh: “Cô ráng chăm con cho tốt đi, cuối tháng mẹ sẽ bồi dưỡng mà”. Chúng tôi giải thích cho bé thì bé kể: “Mẹ bảo mỗi tháng đóng cho các cô mấy triệu đồng để cô chăm con, chứ con tự làm hết thì đi học làm gì”. Kể xong câu chuyện, chị T.T. - giáo viên một trường mầm non tư thục ở Q.1 - chép miệng: “Mới 3 tuổi, bé đã biết dùng đồng tiền làm phương tiện sai bảo mọi người”.

Trong khi đó, các cô giáo ở lớp Thỏ Ngọc (HS từ 24-36 tháng) trường mầm non tư thục Đ (Q.9) lại khổ vì một phụ huynh có trình độ thạc sĩ kinh tế. Giờ ăn, cô lau miệng cho cháu bằng khăn giấy, phụ huynh chỉnh ngay: “Cái này không được nha cô, đây là giấy cuộn chỉ dùng đi vệ sinh chứ không lau miệng được, mất vệ sinh lắm”.

Bé nhà trẻ hay bị chảy mũi, cô lấy khăn giấy lau mũi cho cháu, phụ huynh góp ý: “Cái này không được nha cô. Lau mũi bằng khăn giấy rất dễ khiến bé bị ho, phải lau bằng khăn mùng ấy”...

Các cô giáo cho biết cũng có chuyện phụ huynh góp ý đúng nhưng khó chịu nhất là cách nói “bề trên”: Cái này không được nha cô. Câu nói này khiến HS xem cô như ôsin trong nhà. Bé không chịu ăn là nạt cô: “Không được đút bé ăn nữa”. Buổi chiều, không chịu tắm, bé cũng nói: “Cái này không được nha cô, cô không được tắm cho bé”.

HOÀNG HƯƠNG - LƯU TRANG

Tính cách một đứa trẻ bắt nguồn từ gia đình. Nhưng hiện nay thời gian bố mẹ dành cho con cái ít hơn thời gian ở trường (với thầy, cô) nên bố mẹ cần xây dựng hình ảnh của thầy cô trong mắt trẻ.

Việc phụ huynh không tôn trọng giáo viên, nói xấu cô, trẻ bị nhắc lỗi gì cũng nghĩ là bị cô “đì”, vô hình trung sẽ khiến trẻ không còn nể trọng giáo viên và có những thái độ tương tự bố mẹ của mình đối với giáo viên và những người lớn khác.

Câu chuyện phụ huynh dạy con bằng nắm đấm chính là thể hiện sự bất lực của phụ huynh trong dạy con. Đứa trẻ sẽ dần hình thành ý thức: giải quyết mọi vấn đề bằng nắm đấm và trút bạo lực lên kẻ yếu hơn mình.

VÕ THỊ MINH HUỆ (chuyên gia tâm lý - giáo dục)

Học trò đánh giá xác thực nhất

Đăng lại từ báo Tuổi Trẻ.

TTO - Là người trong cuộc, tôi hiểu rõ sự khổ sở của người dạy “biểu diễn”. Hằng năm, vào đầu năm học, mỗi tổ chuyên môn thường được ấn định phải có bao nhiêu giáo viên đăng ký thi đua cấp cơ sở, cấp thành, cấp tỉnh, đồng thời gắn liền với tỉ lệ bao nhiêu giáo viên phải được thanh tra chuyên môn, thanh tra toàn diện.

Học sinh dự thi môn nông nghiệp phân loại phân bón bằng phương pháp hóa học - Ảnh tư liệu

Những giáo viên nào được nằm trong diện thanh tra hoặc đăng ký danh hiệu thi đua đều phải có hai tiết dạy “biểu diễn”.

Nói dạy “biểu diễn” quả thật không sai. Những tiết dạy chỉ nằm gói gọn trong thời lượng 45 phút nhưng giáo viên đứng lớp phải hoàn thành những yêu cầu cơ bản của một giờ dạy học. Phải có đầy đủ các thành phần của giờ học, từ khâu kiểm tra bài cũ, truyền đạt bài mới, phát huy tính chủ động của học sinh bằng cách làm việc theo nhóm, phát huy vai trò hỗ trợ của công nghệ thông tin bằng cách sử dụng các thiết bị máy móc…

Để chuẩn bị một tiết dạy thành công, thời gian bỏ ra của người giáo viên trước đó có khi phải hàng tuần.

Đến tiết mục lên lớp, cả người dạy lẫn người học luôn rơi vào tình trạng căng thẳng của sự đối phó. Đứng trên bục giảng nhìn xuống, ánh mắt của người dạy nhìn vào học trò mình khích lệ bao nhiêu thì khi chạm phải cái nhìn dự giờ của đồng nghiệp lại vướng vào sự lấn cấn khó chịu bấy nhiêu.

Lúc đó, tâm thế của một người đứng lớp không còn chuyên chú cho sự truyền đạt kiến thức đến với học sinh nữa mà rơi vào sự lo lắng không biết có bị đồng nghiệp “bắt lỗi” hay không, nhất là trong những môn học rất cần đến cảm xúc như môn văn và một số môn xã hội khác.

Ngay cả học sinh cũng vậy, nếu những giờ học bình thường các em sôi nổi bao nhiêu thì giờ có người dự, các em lại trở nên lúng túng dè dặt bấy nhiêu. Dù các em đã nỗ lực hợp tác với thầy cô giáo đến đâu thì cảm giác sợ sai trước người lạ cũng khiến các em chùn tay khi muốn phát biểu.

Đã rất nhiều lần, sau mỗi giờ thao giảng, tôi nhận được rất nhiều câu hỏi của trò khiến mình muốn rớt nước mắt: “Cô ơi, tụi em học vậy được chưa cô?”. Các em cũng biết dù các em yêu quý cô của chúng bao nhiêu thì sự đánh giá của những người dự trong vỏn vẹn hai tiết học kia cũng uy lực hơn cả.

Có lần trong khuôn khổ trao đổi hợp tác với một trường phổ thông của Pháp, có một số giáo viên người Pháp đã dạy ở trường chúng tôi. Lần đó, theo yêu cầu, cô giáo dạy ngôn ngữ đã dạy cho chúng tôi dự giờ một tiết.

Dù đồng ý nhưng sau đó cô ấy đã rất ngạc nhiên bởi ở xứ cô chưa bao giờ cô phải làm việc đó. Hỏi cảm giác thế nào thì chỉ nhận được nụ cười đáp trả và cái nhún vai khó hiểu. Ở xứ họ, người khác tham gia vào lớp học là một sự xúc phạm người dạy.

Vai trò của người dạy không chỉ được thể hiện và khẳng định trong một vài tiết dạy học. Để tạo được niềm tin cho học trò, người thầy/cô giáo đôi khi phải đi một quãng dài với từng thế hệ học trò mà mình đưa qua sông. Không ai khác, chính họ là người chịu trách nhiệm cuối cùng với kết quả giảng dạy của mình.

Và cũng chính học trò mới là người đánh giá thầy/cô dạy của mình một cách xác thực nhất.

ĐÔNG HÀ (GV Trường Quốc Học - Huế)